Nguyễn Hàn Chung
Bắt chước Xuân Sách phúng họa
1
Lên xanh nói hộ phù du
Miếng không gồng gánh oán thù sao cam
Gượm làm ra kẻ chơi ham
Mà lòng canh cánh mối hàm oan xa
2
Kiếm sắc chém sâu buồn tướng
Sinh vi vàng lửa may thời
Đem sửa chữ tài ra sướng
Sang người hái trái văn tươi
3
Cầm chịch văn đàn nỏ có roi
Bầu trời giàn mướp đã phôi phai
Mặc phường châm chọc kê, phang, xóc
Ông cứ khum khum được đứng hoài
4
Ngồi xổm ghì cột mốc
Trước lằn ranh biên cương
Mẹ đào hầm bằng cuốc
Anh đào bằng thê lương
5
Cái thời xa vắng ngông nghênh
Lập lòe thôi đã bồng bềnh nước non
Lên trùm văn hóa yêu ngôn
Sắp lên một bảng dở ngon lộn phèo
6
Đò Lèn sóng đã nguôi im
Miệng ,trôn nhan nhản há tìm hà phương?
Đánh không thức nổi miếu đường
Cuối đời rổ rá văn chương vậy cà !
7
Mở quàng Hội ngộ văn chương
Văn âm cực thịnh văn dương héo đời
Van người đừng bỏ cuộc chơi
Bấy nhiêu là gã trổ trời lấy đâu ?
8
Đọc văn ngẫm anh nói sảng
Đọc thơ nghĩ anh nhị trùng
Đọc láo mấy bài thơ phản…
Biết anh cũng có anh hùng
9
Dám dang tay tát người thơ
Ngồi đan áo giấy bên bờ sông Thu
Con nòi tuồng tích anh thư
Chơi toàn bọn giấy vụn như Lý, Bùi
10
Không màng hai nẻo đế kinh
Về quê vung vít lời bình xỏ xiên
Thơ thường đá tạt ra biên
Dấu chân qua trảng qua biền vẫn đau
11
Tẩy trần dấy động tháng tư qua
Ẳm giải buồng văn cứ nhẩn nha
Cố quốc xa xăm hồn một trạm
Phê chùm bên nách cố lu loa
12
Tên thì hide bớt vần iêm
Thơ thời huỵch toẹt từ l… đến mông
Tân hình thức cựu tồng ngồng
Bao nhiêu là gã lông bông dẻo mồm
13
Nàng tình rỗng thiệt tiên tri ?
Cãi chầy tận mạng chẳng gì bằng cu
Mười năm dị mộng có dư
Bỗng nhiên ngỏng dậy lu bù ngoa ngôn
14
Ban đêm chế tạo thơ ca
Ban ngày thách đấu với nhà Đ Kh…
Buôn làng rách đến… xong phim
Sao còn lấn bấn đi tìm đòn châm ?
15
Trẻ trai khuất sóng dòng Seine
Retire bỗng nhóng mình lên NewVietArt
Bao đời thơ thủi lê la
Từ nay có bãi tắm gà sướng chưa?
16
…cóc thì tung tuốt mây xanh
Cường , ngoa mà giảng rõ rành y như…
Ngươi đừng toan tính phần thư
Tường internet lửa hư huyễn rồi
17
Còn nguyên đất nước đứng lên
Đứng lên rồi lại trùm mền nhéo nhau
Dù ngày cởi trói qua mau
Ít ra cũng ráng vài câu thỏa lòng
18
Bần ly trắng đến xanh trời
Khải hoàn ca xót người rơi thiên đường
Một đời đau điếng mù phương
Lối sân góc phố con đường thót tim
19
Xưa ghiền ông Tố ông Xuân
Câu thơ con nít gánh phần cao sâu
Giờ chưa già quắp cần câu
Máu thơ đã biến ra màu chân dung
20
Bao nhiêu năm những cu Tai
Ngủ ngoan lưng mẹ dài dài răng ông ?
Phũ phàng vung chỉ cách không…
Chắc ai rệp chắc ai rồng mãi đâu!
21
Làm thơ kiếm tiếng hơi lâu
Thôi thì thơ đến từ đâu họa hoằn
Quay đầu về núi dung dăng
Lưỡi cùn đã có hàm răng dở trò
22
Người mang Thiên sứ cứu Marie
Một cuộc hồn tây cởi thả vì…
Sập quán Tala.. buồn một phút
Cười hoài khinh tất đám tu mi
23
Tân thư đẻ trong giấy vụn
Nét văn móc máy chuyện đời
Phải xin lỗi cả loài chó
Đồ rằng chỉ một ông thôi ?
24
Con cu ngỏng ráo cuộc tình
Câu văn thấm đẫm mùi tinh lộn kèo
Các nàng yêu nữ đáng yêu
Có gì bí mật hãy mail xuống mồ
25
Một thời mở miệng cắt bê tông
Xáo chộn mà đau đáu một vần
Mượn xác anh hùng la ỏm tỏi
Bao giờ la hán cũng qua phân
26
Văn : phong hàm chánh tổng
Thơ : đen trắng một màu
Chân trái nhón lề phải
Chân phải biết về đâu ?
27
Nẻo về của ý hay thơ
Rêu xưa Phương Bối mắt mờ Làng Mai
Đàn tràng giải ngót oan sai
Sao chuông Bát Nhã rạc rài tứ tung
28
Kể từ lề trái văng tưng
Hoa anh đào cuối mép rừng lặng căM
Lạc đường được bấy nhiêu năm
Còn hơn héo hắt mù tăm lối về