nghịch âm của tuổi

nguyễn hàn chung

1

giọt mưa đen hối hả

bức tường câm có người đàn bà ngồi dạng

em bé  thò lò mũi xanh

phô bựa răng không ai  ngó nghĩ

mày mò câu ma mị  câu búa xua câu tùng xẻo câu vòng vèo

ánh đèn  mờ hiu không soi tỏ mặt cô gái ăn sương

vòng vây kẽm gai hào nhoáng

2

lịu địu chiếc lá rừng phong thu vàng

mắt em lên cơn hậu sản

thi sĩ thiên tài hú gọi  hồn ma

thậm thọt  bóng mình đổ nhoài dưới đất

những cây gai nhọn hoắc nấp kín

kẽ nhánh hồng đen

nhát câm không dám hái

nằm bệnh

thơ hay đâu chẳng thấy

chỉ thấy mù tăm cơn cớ lâm bồn

không có quảng trường đen

chỉ có pháp trường đen

người hát tụng ca còi hụ

3

so chày buộc chặt quằn quại thâu đêm

không dám cởi thả tung hê cho nó sướng

tôn ti tàn ruỗng

buộc mẹ đái không qua ngọn cỏ đã đành

còn em ,còn em ,còn em…

sao không tưới lên cầu vồng bảy sắc

4

mót hết muộn phiền độc dược

thả tinh anh vào hư huyễn không rời

chúng nó diễn tuồng trên ấy ngoài kia

chiều  võng mạc

dự phần im thin thít

mặc bọn  bưng bợ chầu rìa  cửa hậu

người xăm xúi về một phương lạnh tanh

5

thời mới lớn

mê tít nạ dòng đít teo vú lép

câu thơ  trinh nguyên  tận hiến

buổi già khèn còn luẩn quẩn vú mông

viết thế nào cũng tới

6

vén bức màn áp đặt  ngoi ra

vẫn nỗi niềm bảo ban của tuổi

manikin hiện đại nào biết yêu mà không sản giật

huống hồ em

bầu trứng giống nòi

đẻ đái thế nào trống huơ trống hoác

anh tính  vùi  tàn khuya  vào cuộc

họa may còn rêu xanh chốc lát

12/12/2009

Gửi phản hồi