Bài phương xa cho hai bạn Khoa & Bình


Nguyễn Hàn Chung

đất mềm không Đặng Ngọc Khoa

đất cứng không Nguyễn Trung Bình

các bạn đi trong  bời bời  quê nhà hạnh phúc

đất Hòa Vang đất Duy Xuyên

cỏ lấm cứt bò hăng hăng

dáng nâu phèn rêu  thum thủm mùi thơm  gốc rạ

có đi đâu mà trái tim nhà thơ  ngừng đập

lúc con chim kêu buồn trăng vẫn sáng lung linh

thấy cái dáng búi tó trên báo Thanh niên

đọc câu thương  bao sân chuyện người chuyện đời chuyện đói

thấý cái đen sần trên Tiền Vệ là thấy bạn thấy miền quê nhà mây trắng

ung là cái gì mà mỗi tuần bạn ta mỗi đi

ung là cái chi chi đời người hữu hạn

cởi cái ung ra  đi ngồi quanh chiếu hát bài vong ca tưởng bạn

đất mềm không Đặng Ngọc Khoa

đất cứng không Nguyễn Trung Bình

xứ này  đi ai người vuốt mắt

đất cũng là đất khác

cỏ cũng là cỏ khác

tiếng cũng là tiếng khác

các bạn đi trong bời bời hạnh phúc quê nhà

đừng ai khóc rấm rứt khóc to lên

cho bạn ta trùng phùng với đất

song chẳng mai tiếng gà nhắc qua đêm hối hả

mình buộc phải chạy về phòng khép cửa đón bình minh.

Vâng chúng ta bốn phương  ngồi đợi

các bạn  về phòng khép cửa đón bình minh

Lầu cây Khế  nghe tin Đặng Ngọc Khoa và Nguyễn Trung Bình mãi mãi ra đi

11/12/09 Houston Texas

* chữ in nghiêng là thơ Nguyễn Trung Bình

\

Gửi phản hồi