lục bát lâu rồi

Nguyễn Hàn Chung

CÃI LÝ VỚI EM

`                                                                   

Dại gì cãi lý với em

Thua là thua chắc  lại thêm… giận  hờn

Về đi, lý với cô đơn

May đâu  phần thắng nghiêng hơn phía mình

Hơi  đâu cãi lý với tình

Tình đâu có lý mà anh lắm lời

Chỉ cần chạm nhớ lên môi

Bao nhiêu lý lẽ tàn đời , hiểu  chưa?

Thua về  cãi lý với mưa

Cớ sao  phần thắng bao giờ cũng…thua

NGÀY  VỢ VẮNG NHÀ

Ngày  vắng vợ, thật thần tiên

Không ai trách, chả ai phiền nhiễu ta

Thích thì cứ việc xông pha…

Không ai cản, chẳng ai ngoa ngoắt lườm

Ngày  vắng vợ, khỏi  chán cơm

Mấy em hàng phở mừng rơn cả người

Rủ rê, đàn đúm tới nơi

Khỏi lo mang tiếng chịu lời …quá quen

Ngày vắng vợ , múa dung dăng

Không ai bới chuyện lăng nhăng thuở nào

Không ai tra gạn vì sao

Nửa khuya còn nối mạng vào email

Ngày  vắng vợ, rất… chuông reo

Nói vung chẳng sợ câu nào hớ hênh

Còn ai  giám sát mà kiêng

Nâng ly hào sảng qua liền mấy chai

Thế mà không biết vì ai

Người như nắng quái mưa mai hớp hồn

Cuộc vui  tàn  lúc sương tan

Bạn không, hồ cạn, đèn tàn trêu nhau

Những đời vắng vợ mai  sau….?

Tâm sự với em gái

Dẫu ai  cũng chỉ mất suông

Riêng em mới thấm nỗi buồn mất đi…

Người đời một thoáng ướt mi

Còn em kiếp mất lấy gì bù đây ?

Buộc nhan sắc sống qua ngày

Em cầm cự với đắng cay, mệt nhoài

Tự cho cái số trần ai

Bắt hơ hớ đứng ra ngoài mé hiên .

Mất còn là lẽ tất nhiên

Người ta bịa chuyện cữu tuyền lừa nhau

Em đừng niệm mãi một câu …

Ích gì, khi tóc trên đầu còn xanh !

Cuộc này em hãy nghe anh

Muốn mong giữ tấm chung tình bền lâu

Hãy đi bước nữa,qua cầu

Mới yên lòng kẻ nằm sâu dưới mồ .

Sợ

Sợ nghe tiếng hứ rõ dài

Sợ nhìn cái dáng trang đài lạnh tanh

Sợ thuyền quyên  ức một mình

Mặc cho cái gã đa tình chèo queo

Người ta vụng chống khéo chèo

Anh không biết nói lời điêu lấy lòng

Trộm em tí toáy… ngỡ xong

Nào hay gánh một cõi lòng đá đeo

Sợ đôi mắt ngấm mưa chiều

Sợ bờ môi mím cánh diều ủ ê

Sợ mùa nụ bớt sum suê

Sợ con sóng khác vỗ về bến sông

Biết rồi ,sợ chớ sao không ?

Lạ chưa ! thấy một đường cong lại …là..

Tưởng khúc

Nhớ trung niên thi sĩ Bùi Giáng

Người điên ngất ngưỡng Sài gòn

Tấm xương châu chấu chuồn chuồn trổ bông

Rượu hoang rớt hột phiêu bồng

Tay vò đến chín cõi không sắc rồi

Ta bà tá hỏa rong chơi

Cuộc nghiêm mật rất rụng rời nỗi em

Người điên cho kẻ tỉnh thèm

Con vi trùng cũng chết chìm vì yêu

Thiếu ái khanh trẫm sống liều

Ái khanh thiếu trẫm tới tiều tụy xương

Người điên khát lá hoa cồn

Một con mắt lén hoàng hôn thức thầm

Màu hoa tím cả đêm rằm

Khúc lầu xanh động đến lầm than tôi

Mộng ban đầu biển xanh chơi

Biêt còn đánh giấc đã đời cùng ai…

Tự thức

Ngóng theo hút bóng vợ …người

Lạ chưa sao lại nói cười không yên

Trời mà bứt chỉ xe duyên

Biết đâu , cũng có kẻ ghiền mốc meo

Vợ người quả thực đáng yêu

Nhìn như trái chín thơm treo mút giàn

Bao giờ ta cũng héo hon

Trước bao ẩn số chon von diệu kỳ

Nếu như cái vẻ nhu mì

Rớt về ta đạn bom thì…hiểu không ???

Muốn cho biển lặng trời trong

Thì thôi gửi gió bế bồng ,thế thôi

Phải chăng có những kiếp người

Suốt đời lấy cái xa xôi làm gần

Gửi phản hồi