Bài tha phương không chín


              
                          Nguyễn Hàn Chung      

                            Cổ mạch hàn phong cộng nhất nhân

Xuân xứ sở cao bồi xa tít viễn tây
sắm tết bằng  không gian ảo
thân thuộc trên màn hình không nói
tôi ngóng trân về một phương

Ngày chăm bẳm  lò cò trẻ nít
gồng gánh bưng biền rơm rác đã xa
 mong manh cầm giữ dằng dai
chỉ sợ mình kép hát

Lọt thỏm giữa chiếc xe gìa cộc cạch
xuân giãy giụa bào mòn ký ức
em khuất đâu trong đồng lúa vàng
tôi chun mũi hít hà hương bồ kết

Đêm ri rỉ tiếng thở dài ngốc nghếch
mắt đen chìm khuất mênh mang
trong giấc mơ bầm dập nhấm nháp  từng giọt
mồ hôi cần lao  tôi  tinh tươm  má lúm đồng tiền

Những sợi tóc đen hiếm hoi
 ương bướng chống chỏi  quyết liệt sự bỡn cợt của thời gian
ngày nào đêm nào
cũng  quả quyết tự ngôn là lần chót

Thân oằn nhớ xứ ngày xuân xúng xính làm  trẻ con
rau ráu bánh tưởng nhai dòn tan
văng vẳng  tiếng xóm giềng chúc tết
 biết chia sẻ thế nào
người đàn bà tóc vàng mắt xanh  lạ hoang
Houston-Texas
 
                                        

Gửi phản hồi